Lớp Cơ Giới Hóa Xây Dựng Giao Thông Khóa 49
Chào mừng bạn tới thăm ngôi nhà của chúng tôi. chúc bạn có những phút giây vui vẻ, và bây giờ thì đăng nhập nào, nhìn gì nữa

Nhìn gì nữa, tát cho cái bây giờ, đăng nhập đê!

Liên hệ admin Rahô Mrhoa297

Anh sẽ khóc chứ nếu em chết ?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Anh sẽ khóc chứ nếu em chết ?

Bài gửi by tandaugau on Sun Apr 03, 2011 10:54 am

Who can say for the
certain.Maybe you’re still here...





"Anh ơi , anh mua 100 bông hoa hồng cho em nhé !"

" Để làm gì chứ ? Em không thích hoa hồng kia mà."



" Nhưng em muốn cắm hoa hồng quá."

"Thôi nào , anh sẽ mua hoa tặng em.Nhưng chỉ một bông thôi "



" Tại sao lại thế ? Em sẽ share nửa tiền hoa với anh , ok ? "

" Tiền nong không phải vấn đề với anh , em biết mà.Nhưng anh chỉ muốn
tặng em một bông thôi."



" Không được mà.100 bông là 100 bông chứ.Anh tặng em đi.Tặng em 100 bông
hoa đâu có nghĩa anh sẽ là người yêu em.
Em ngang ngạnh lắm.Muốn gì là làm bằng được.Không thèm đếm xỉa đến việc người
khác nghĩ gì hay sẽ gây ra rắc rối gì.Em muốn có 100 bông hoa , anh đành phải
mua 100 bông hoa cho em.Em thì lúc nào cũng cười cười “Ơ sao mà anh chiều em
thế?”.Không chiều em sao được , khi mà ông trời sinh ra em đã quá bướng bỉnh và
ngốc nghếch đến mức thông minh rồi.



I feel you all around me.Your memory’s so clear...

Tặng anh Em làm phiền anh lắm đấy , cô ngốc.Bây giờ trong phòng anh vẫn cứ thoang
thoảng mùi hoa hồng leo.100 bông hoa chứ ít à.Sao lúc đấy anh lại lỡ miệng nói
ra anh thích hoa hồng leo nhỉ ? Để một trưa hè nóng bức , anh vừa về đến nhà ,
chưa kịp ngồi mát thì đã nghe thấy giọng em í ới.Em ôm cả một bó hoa , thản
nhiên nhét vào tay anh “này”.Em huyên thuyên một hồi.Em không thích nợ nần anh
, anh tặng em 100 bông hoa hồng rồi thì em cũng muốn tặng lại anh.Em đi trên
đường vô tình thấy hàng hoa có bán hồng leo , thế là mua luôn cả chỗ hoa đấy
của người ta.Và em tặng anh.Anh nhìn chỗ hoa mà chỉ muốn bó tay bó chân em lại
cho bớt loăng quăng đi.Anh đã phải ngồi chiến đấu cắm cho xong chỗ hoa trong cả
sự táy máy và nói nhiều không ngừng của em.Mệt phờ.Nhưng anh thích.Anh thích
mùi của hoa hồng leo , anh thích cái vẻ đẹp không bình thường như những bông
hoa khác của hồng leo.Và anh thích em,thích cái cách em nhớ những sở thích vụn
vặt của anh và thực hiện nó một cách trẻ con rất cố tình.


..


Anh chỉ không thích cái cách em nhìn anh cười “Chúng ta không phải là người
yêu.Nên em không muốn nợ nần gì anh”.







Deep in the stillness.I can hear your speak...

Em ở cạnh anh được bao lâu rồi nhỉ ? Nếu nói là quen nhau thì phải được đến hai
năm rồi đấy chứ.Nhưng thời gian thân nhau , thời gian ở cạnh nhau , thời gian
anh bắt đầu bị em “hành hạ” (như cái cách em vẫn ngúng nguẩy hay nói) bằng
những cú điện thoại bất chợt vào những lúc khó ngờ , thời gian anh “bị” em tha
đi khắp phố phường Hà Nội , lôi kéo làm đủ trò ngốc nghếch và dở hơi cùng em ,
tính ra mới chỉ 5 tháng.5 tháng , có biết bao là kỷ niệm – em hay nói thế khi
hai đứa ngồi cạnh nhau trên hành lang nhà em nhìn xuống đường.


Ấn tượng nhất của anh về em là nói nhiều.Em nói suốt , nói khắp nơi , nói đủ
thứ chuyện , nói không mệt. À đấy , em nói thì em không thấy mệt nhưng người
khác nghe thì thấy mệt đến mức chả muốn chết.Nhưng nếu em im lặng , dù chỉ ba
phút thôi , cũng đủ làm người khác thấy sợ.Anh sợ.


Anh sợ những hôm em gọi điện thoại cho anh , chỉ nói “Anh à” rồi im lặng , đôi
khi mới có tiếng rấm rứt trong ống nghe , đủ để thông báo với anh rằng “Em đang
khóc”




Anh sợ cả tiếng im lặng của em hôm anh rời Hà Nội.Em gọi điện thoại , gần như
hét lên “Anh đi rồi đấy à? Anh bỏ em rồi đấy à ? Anh đi mà không nói với em
một câu thế này đấy à ?”.
Rồi em im lặng.Thậm chí cả một tiếng nấc cũng
không có . Anh mệt nhoài “Nghe này ,anh đi rồi anh sẽ về.Em phải bình tĩnh ,
chỉ cần em bình tĩnh và ngoan ngoãn là được , nghe không ? Anh sẽ về”.
Em
cúp máy.Tiếng “cạch” cộc lốc . Anh thở dài.



You’re still an inspiration.Can it be...







Để anh nhớ lại xem nào.Em có xinh không nhỉ ? Em không xinh.Em chỉ cao
thôi.Chiều cao và cái cách đi cách đứng cách hành động của em đủ khiến nhiều
người phải quay lại nhìn em.Thế là em cũng thu hút ra phết đấy chứ.



Để anh nhớ lại xem nào.Em có dễ thương hay đáng yêu không ? Chà , em sẽ hét ầm
ĩ nếu anh dùng hai tính từ này với em mất.Con gái thì ai mà chả thích được khen
dễ thương với đáng yêu chứ.Nhưng em thích được khen là cá tính và hâm nhiều
hơn.Em cũng tự nhận đúng bản chất của mình đấy chứ.Anh biết , em sống mạnh mẽ
lắm , em truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người , biết bao nhiêu người mắc
chứng trầm cảm được em đưa tay kéo lại với cuộc sống yêu thương , biết bao
nhiêu người rơi ngã được em đưa tay đỡ dậy.Em truyền sức mạnh của em cho bao
nhiêu người , cho cả anh nữa.Nên anh mới thích gọi em là hâm.Cái sức mạnh em
truyền đi , không biết với người khác thì như thế nào , chứ với anh , chỉ tòan
là những hành động ngốc xít.Ngốc xít đến mức khiến anh bật cười đứng lên quên
mất là mình vừa thất bại.







Are you gently sleeping.Here inside my dream...







Hôm nay em đẹp lắm. Đẹp như một thiên thần.Em mặc chiếc váy đầm màu trắng có
ruy băng đỏ - cái váy em may mất hai tuần theo đúng mẫu váy cưới trắng thật
nhiều ruy băng đỏ mà em đã từng khoe với anh là em rất thích.Em đang mặc chiếc
váy mà em thích nhất,em đang mặc chiếc váy mơ ước của em : váy cưới trắng ruy
băng đỏ.Tóc em xõa dài , xoăn nhẹ nhàng.Tay em cầm một bó hồng đỏ.Miệng em cười
rất xinh.Em đẹp lắm



Hôm nay em đẹp lắm.Vẻ đẹp của em lan tỏa khắp không gian.Những người trong căn
phòng này , những người đứng cạnh em , cả anh nữa , đều thấy mình thật đẹp.Phụ
nữ mặc váy trắng. Đàn ông mặc vest trắng.Họ cài một bông hồng đỏ trên áo.Anh
cũng thế.Em đẹp lắm.Ai cũng đẹp.



Tiếng nhạc.Bài hát em thích nhất.Bài hát đám cưới của em.To Where You Are
của Josh Groban.






Em buồn cười lắm , trẻ con
lắm.Anh đứng cạnh em mà anh cứ cười mãi.Em mới mười bảy tuổi thôi đấy , thế mà
em đã rủ rê được anh tưởng tượng về đám cưới rồi.Em bảo em thích làm cô dâu
lắm.Nhất định em sẽ là một cô dâu xinh đẹp anh à.Em sẽ may một chiếc váy cưới
trắng với thật nhiều ruy băng màu đỏ.Chú rể của em sẽ mặc một bộ vest trắng cài
hoa hồng đỏ. Đám cưới sẽ tổ chức trong một khu vườn thật nhiều cây và có hồ
nước.Mọi người đến dự sẽ mặc đồ trắng hết , a , cả cài hoa hồng đỏ nữa. Đám
cưới của em sẽ tòan màu trắng thôi.Mọi thứ và mọi người.Em sẽ dùng hoa hồng và
ruy băng đỏ để trang trí.Tất cả sẽ thật đơn giản và thật đẹp , anh nhỉ.A , còn
nữa , em sẽ mời ban nhạc , chơi những bản nhạc đám cưới hay nhất , trong đó
nhất định phải có bài hát em thích nhất To Where You Are của Josh Groban.Ui
, sao mà em thích đám cưới thế.



Em buồn cười lắm , em trẻ con lắm.Anh đứng cạnh em mà anh cứ cười mãi.Em nhìn
xem này , mọi thứ đang đúng như em mong muốn nhé , mọi thứ đúng như em sắp sẵn
nhé.Em nhìn đi. Anh đang nhìn em đấy.Anh muốn em nhìn cùng anh.Anh đã ở cạnh
ngày hôm nay mà , em muốn anh ở cạnh em ngày hôm nay mà.Em đang cười này.Thế
sao em không mở mắt ra?Em đang mặc váy cưới này.Thế sao em không đứng dậy nhảy
cùng anh bản nhạc mà em thích nhất?Em mở mắt ra đi.Và em đừng nằm đấy nữa.Em
nghịch ngợm lắm cơ mà,sao hôm nay em không loăng quăng khắp nơi nữa?



Anh cười đau xót.Nhìn xung quanh mà xem,nhìn khung cảnh , nhìn những con người
xung quanh mà xem.Em sắp xếp mọi thứ thật quá chu toàn.Chiếc váy cưới trắng ruy
băng đỏ thật hợp với chiếc hộp to màu trắng mà người ta vẫn gọi là quan tài.Em
nằm trong đấy,thật hợp làm sao...



Thế này mới đúng ý em sao?


And isn’t faith believing.All power can’t be seen...


.

-Anh này , anh sẽ khóc chứ , nếu em chết ?

-Ừ , anh sẽ khóc




Lúc em hỏi anh câu đấy , anh gần như không nghĩ gì.Chỉ là một thoáng suy nghĩ
lướt qua đầu anh.Một thoáng đủ dài để anh cảm thấy rằng nếu không có em , anh
sẽ đau như thế nào. Đau và khóc.Anh sẽ khóc nếu em chết.


" Tại sao anh lại khóc , nếu em chết "

" Vì anh mất em "

" Anh đừng khóc chứ , dù thế nào , em không tốt đến mức đáng để anh
khóc đâu.Em chết , nghĩa là em bỏ anh.Em bỏ anh , nghĩa là em không tốt "


Em không tốt.Vì em bỏ anh.Em bỏ anh.Vì em chết.


Ba dòng chữ cuối cùng em viết cho anh.

Anh đừng khóc.Em có nhìn thấy không , anh đang đứng cạnh em , đang nhìn xuống
gương mặt lạnh băng vẫn ánh lên nụ cười của em.Và anh không khóc.Không một giọt
nước mắt.Kể từ lúc anh biết tin em không còn trên cõi đời này nữa.








Trên mộ em , anh đã khóc.

Những bông hoa bồ công anh , cuối cùng , cũng đã tung mình theo gió.

Anh sẽ khóc chứ nếu em chết ?

Ừ , anh sẽ khóc

Vì sao ?

Vì anh yêu em.

Chữ kí của tớ

http://ma-sbtc.vn/

tandaugau


Libra Cung Hoàng Đạo : Snake
Tổng số bài gửi : 400
Được Cảm ơn : 23
Ngày biết yêu(Sinh Nhat) : 27/09/1989
Ngày thấy mặt : 28/03/2011
Age : 27
Đến từ : Ninh Bình

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết